Đây là con số dễ so nhất trong tất cả, và chính vì dễ nên nó được đặt lên đầu mọi bảng so sánh. Với hầu hết mọi người, nó là một trục so sánh sai.
Không phải vì nó không có giá trị, mà vì nó trả lời một câu hỏi khác với câu hỏi bạn đang hỏi.
Vì sao nó không phù hợp để chọn chương trình
Vì nó là một con số biến động, phụ thuộc vào quan hệ giữa các nước và thay đổi theo cả hai chiều mà không ai kiểm soát được. Lập một kế hoạch nhiều năm trên một con số biến động là điều đáng cân nhắc.
Vì nó không nói gì về những trục quyết định: tư cách bạn nhận được cho quyền gì, con đường phía trước ra sao, nghĩa vụ duy trì thế nào, chương trình ổn định tới đâu.
Và vì với phần lớn người, nhu cầu thật hẹp hơn nhiều so với con số ấy. Bạn đi lại tới một số nơi cụ thể, vì những lý do cụ thể — và câu hỏi đúng là liệu tư cách này có phục vụ những chuyến đi ấy không, chứ không phải nó phục vụ được bao nhiêu nơi trên lý thuyết.
Câu hỏi thay thế
Thay vì hỏi "đi được bao nhiêu nơi", hãy hỏi ba câu cụ thể.
Những nơi tôi thật sự cần đi lại là những nơi nào, và tư cách này có phục vụ chúng không.
Điều kiện đi lại ấy ổn định tới đâu, và nó phụ thuộc vào những gì.
Và nếu điều kiện ấy thay đổi, tôi mất gì — nếu câu trả lời là "phần lớn giá trị của quyết định này", thì bạn đang xây trên một nền biến động và nên cân nhắc lại trọng số.
Ba câu này cho ra câu trả lời dùng được cho hoàn cảnh của bạn, trong khi một con số tổng thì không.
Khi nào con số ấy thật sự quan trọng
Có những hoàn cảnh mà khả năng đi lại là mục đích chính chứ không phải sản phẩm phụ — chẳng hạn khi công việc đòi di chuyển thường xuyên tới nhiều nơi.
Với nhóm này, trục ấy có ý nghĩa. Nhưng ngay cả khi đó, câu hỏi vẫn nên được đặt theo hướng cụ thể: những tuyến nào, với tần suất nào, và sự ổn định của điều kiện ấy ra sao.
Và ngay cả khi đó, nó vẫn nên đứng cạnh các trục khác chứ không thay thế chúng — vì một tư cách phục vụ tốt việc đi lại mà không dẫn tới đâu vẫn là một tư cách có trần.
Một lỗi họ hàng: chọn theo tên gọi của tư cách
Cùng một cơ chế nhưng ở một biến thể khác: người ta so hai chương trình bằng tên của thứ được cấp, và giả định rằng hai tên giống nhau nghĩa là hai thứ giống nhau.
Thực tế thì tên gọi không nói được mấy. Cùng một tên có thể tương ứng với những quyền rất khác nhau ở hai nước, và những tên khác nhau có thể tương ứng với những tư cách gần tương đương.
Và tên gọi không nói gì về con đường phía trước — trục mà chuyên mục đầu đã gọi là quan trọng nhất với phần lớn người.
Cách sửa giống hệt: thay vì hỏi tư cách này tên là gì, hãy hỏi nó cho quyền gì, giữ nó cần gì, và nó dẫn tiếp tới đâu. Ba câu ấy so được; tên gọi thì không.
Một lưu ý về cách con số này được dùng
Nó là con số được nhắc tới nhiều nhất trong các tài liệu giới thiệu, và có lý do: nó lớn, dễ hiểu, và tạo ấn tượng ngay.
Điều đó không làm nó sai. Nhưng khi một con số chiếm vị trí nổi bật hơn nhiều so với vai trò thật của nó trong quyết định của bạn, đó là dấu hiệu nên tự hỏi các trục khác đang ở đâu.
Và nếu một bên trình bày nó như đặc điểm chính của một chương trình, hãy hỏi thẳng bốn trục còn lại — câu trả lời cho chúng nói nhiều hơn về chất lượng của lời tư vấn.
Site này không nêu con số, không xếp hạng, và không so sánh nước nào với nước nào. Mọi điều kiện đi lại phải được kiểm ở nguồn chính thức, và chúng thay đổi.
Con số ấy có hoàn toàn vô dụng không?
Không. Nó có ý nghĩa với người mà việc đi lại là mục đích chính. Nhưng ngay cả khi đó, nên hỏi theo hướng cụ thể: những tuyến nào, tần suất nào, ổn định tới đâu.
Điều kiện đi lại có thay đổi không?
Có, theo cả hai chiều, và nó phụ thuộc vào quan hệ giữa các nước. Đây là lý do không nên đặt phần lớn giá trị của một quyết định dài hạn lên trục này.
Tôi nên hỏi gì thay vì hỏi số nước?
Những nơi bạn thật sự cần đi lại có được phục vụ không, điều kiện ấy ổn định tới đâu, và nếu nó đổi thì bạn mất gì.
Bên tư vấn chỉ nói về con số này thì sao?
Hãy hỏi thẳng về các trục khác — tư cách, con đường phía trước, nghĩa vụ, độ ổn định. Câu trả lời cho chúng nói nhiều về chất lượng của lời tư vấn.